1
  • image
  • image
  • image
  • image
12:18 EDT Thứ ba, 24/04/2018

Truyện ngắn: Nắm đất quê hương

Đăng lúc: Thứ năm - 23/06/2016 22:39 - Người đăng bài viết: bientap03
Câu chuyện về anh Tư, quê Lệ Sơn bỏ làng vào Nam làm ăn từ nạn đói khủng khiếp được tác giả Võ Tấn Cường khắc họa chân dung, tính cách, tình cảm thiêng liêng với quê nhà qua truyện ngắn "Nắm đất quê hương".
Đêm trăng mùa lũ. Những nấm mộ loi thoi giữa dòng nước đục ngầu. Ánh trăng lấp lóa phản chiếu trên mặt nước những vệt sáng lân tinh ma quái. Tôi áp tai vào mạn thuyền nghe tiếng nước chảy róc rách. Lũ nhấn chìm ngôi mộ ông ngoại tôi mới chôn ba ngày.
 
Trăng mùa lũ buồn tê tái. Tôi chợt nghe văng vẳng giọng mình: “Ông ngoại ơi! Ở cõi âm ông có lạnh lắm không?”. Đâu đây nước róc rách: “Lạnh lắm!”. Tôi giật mình choàng tỉnh. Trăng vẫn thản nhiên sáng vằng vặc, tròn vành vạnh.
 
 
Má tôi ngồi trước hiên nhà, chậm rãi đưa khăn rằn chấm nước mắt nói: “Tội nghiệp ông ngoại con. Chết giữa mùa lũ coi như phải chết hai lần...”. Tôi ngẩn ngơ nhìn ngấn lũ trên bức tường loang lỗ nói: “Con thấy tội nghiệp cu Tý. Lũ về nó không còn chỗ để chơi...”.
 
Ba tôi trầm tư hút thuốc và cất giọng trầm lắng: “Lũ về, bao nhiêu tiền của bị mất trắng. Người ta cứ hô hào sống chung với lũ mà không hiểu rõ là phải sống chung như thế nào. Chẳng lẽ chỉ có đắp đê bao ngăn nước mà gọi là sống chung với lũ?”. Ba tôi nói thầm như đang độc thoại. Lát sau, ông lại chuyển sang chuyện khác. Ba kể rằng cách đây hai mươi năm, ba má đi chài cá giữa mùa lũ.
 
Đêm ấy, trăng hắt những quầng sáng nhợt nhạt xuống mặt nước. Lưới bị vướng vào khối gỗ lớn. Ba phóng xuống nước, bơi lại để gỡ, chợt điếng hồn khi nhận ra chiếc quan tài vàng chóe còn hăng hăng mùi gỗ. Ba hốt hoảng quăng cả lưới, bơi lại xuồng và vội vã cùng má về nhà. Mấy ngày sau ba má mới biết đó là quan tài của một đứa trẻ bị chết đuối giữa mùa lũ. Nấm mộ vừa chôn được mấy ngày thì quan tài bị nước cuốn trôi. Kể từ lần đó, ba má tôi không dám bơi xuồng đi chài cá vào đêm trăng mùa lũ nữa.
 
Ba cùng tôi bơi xuồng sang thăm ông Tư hàng xóm. Ông Tư quê ở miền Trung, sống trong căn nhà lá nhỏ, không vợ con, suốt ngày thui thủi một mình. Ngồi vắt vẻo trên những thanh gỗ bắc ngang cửa, ông Tư nhắp cạn ly rượu và khề khà: “Người ta nói cáo chết ba năm quay đầu về núi. Tui không sợ chết nhưng tui sợ mùa lũ. Tui sợ lũ cuối trôi quan tài, linh hồn tôi không quay về quê được...”.
 
Ông Tư sống ở xóm này đã hơn bốn mươi năm. Ông không có miếng đất cắm dùi, chỉ làm thuê làm mướn sống qua ngày. Ba tôi bảo: “Anh Tư sống vậy mà khỏe, không có gì ràng buộc. Muốn sống thế nào cũng được...”. Ông Tư rót đầy ly rượu, cười khùng khục: “Tui nhớ quê hương miền Trung lắm.
 
Xóm này là quê hương thứ hai của tui. Anh Hai biết không, tui bị đẻ rơi ngoài đồng. Mẹ tui lấy chiếc áo thợ cấy bọc tui đem về nhà. Lớn lên tôi cứ bị ám ảnh bởi cái mùi của bùn non...”. Ông Tư lần bước đến bên bàn thờ, lấy chiếc hộp sắt tây gỉ sét, mở nắp nhìn chăm chăm vào bên trong và nói: “Anh có biết cái gì ở trong này không?”. Ba tôi hỏi: “Vàng hay gì vậy anh Tư?”. Ông Tư cười, chậm rãi nói: “Báu vật đó”.
 

 
Ông Tư nghiêng chiếc hộp sát vào mũi và hít lấy hít để. Gương mặt ông thanh thản như chìm đắm vào thế giời của hoài niệm. Lát sau, ông Tư đưa chiếc hộp cho ba tôi và thì thầm: “Đất quê hương tui đó. Trước khi rời quê hương vào Nam, tui lấy nắm đất trước hiên nhà bỏ vào chiếc hộp sắt tây mang theo. Bao năm qua tôi giữ chiếc hộp này như báu vật. Tui không hiểu tại sao lại nhớ cái mùi đất quê hương như vậy. Có lẽ do khi bị đẻ rơi ngoài đồng tôi đã được ngửi mùi bùn ngai ngái...”.
 
Ông Tư nốc cạn ly rượu, cất giọng nghèn nghẹn: “Mai này tui có mệnh hệ gì chắc phải nhờ anh Hai giúp. Tui muốn được hỏa thiêu. Anh nhớ trộn nắm đất quê hương trong chiếc hộp này với tro của thân xác tui. Anh nhớ giúp tui thả tro xuống sông để nước cuốn trôi... Hồn tôi sẽ quay về quê hương”. Ba tôi khề khà: “Anh còn khỏe mà anh Tư. Anh đừng nói chuyện gở. Ý nguyện của anh tôi sẽ thực hiện. Thôi! Bây giờ mình uống rượu đi...”. Ông Tư trầm ngâm một lát và nói: “Tui hiểu sức mình mà anh Hai. Cuối cùng, đời người chỉ còn nhúm tro màu trắng. Dù thế nào cũng phải có tấm lòng với quê hương...”.
 
Ba ngày sau ông Tư bị trúng gió và lặng lẽ ra đi. Ba tôi và bà con hàng xóm đã làm đúng tâm nguyện của ông Tư. Nắm đất quê hương được trộn với bình tro lấy từ lò thiêu và rải xuống dòng sông. Tôi thầm mong ở thế giới bên kia linh hồn ông Tư sẽ quay về với mảnh đất quê hương.
Tác giả bài viết: Võ Tấn Cường (Mỹ Tho)
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Avata
Vĩnh hằng - Đăng lúc: 30/07/2014 06:18
Đọc bài này mới đúng là bài viết rất văn hóa. Quê hương là nơi tìm về !
Cảm ơn ông, một người con có nghĩa khí và yêu quê hương cội nguồn của mình thực sự.
Avata
Minh Thành - Đăng lúc: 07/07/2014 03:52
Đoạn kết thật đặc biệt, kết thúc hành trình của một đời người chỉ mong ước thật giản dị:

Ba ngày sau ông Tư bị trúng gió và lặng lẽ ra đi. Ba tôi và bà con hàng xóm đã làm đúng tâm nguyện của ông Tư. Nắm đất quê hương được trộn với bình tro lấy từ lò thiêu và rải xuống dòng sông. Tôi thầm mong ở thế giới bên kia linh hồn ông Tư sẽ quay về với mảnh đất quê hương.
Avata
Khắc Nguyện - Đăng lúc: 07/07/2014 03:46
Đọc truyện ngắn muốn khóc ....
Có gì đặc biệt hơn, có gì sâu lắng hơn ...
Đây là truyện ngắn hay nhất trên báo làng mà tôi từng đọc.Rất ấn tượng về anh Tư, một con người chính nghĩa.

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     



 
  • Danh sách các quan lại, các nhà khoa bảng thời phong kiến và các nhà quản lý, tri thức tiêu biểu con em Làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Lê Trọng Đại
    Lê sơn còn có 1 gia đình tiến sỹ sống ở TP HCM là anh trai của thầy giáo Lê Lac (bố của Thạc sỹ toán Lê Hiền GV trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp) gồm 3 anh em đều là Tiến sỹ:
    1. Giáo sư - Tiến sỹ Lê Thanh Hải - Giám đốcTrung tâm Môi trường - ĐHQGTP Hồ Chí...
  • Chạp Họ - Một phong tục đẹp trong đời sống văn hóa ở làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Nguyen Sy
    Năm đó, trời cũng se lạnh và lất phất mưa. Bọ tôi bảo anh em tôi và mấy anh em trong Chi họ tập trung tại nhà để đi thăm mộ. Tôi còn nhớ đi nhiều nơi lắm, Cửu phủ có mấy ngôi, Phục lùng mấy ngôi rồi về Đông Chăm, Lạ lả, đi đến đâu Người cũng giảng giải cho con cháu về...
  • Một số tư liệu để nghiên cứu về quá trình xuất hiện và thay đổi của các địa danh Lệ Sơn Thượng và Lệ Sơn Hạ qua tiến trình lịch sử (Phần 1)  -   Gửi bởi: Lê Trọng Đại
    Thứ tự các hình ảnh( ở bài trên) trên xuống ở các trang chữ Hán nôm có 2 trang 8a và 8b là lấy từ Ô châu cận lục rồi đó là chụp từ ô châu cận lục ở quyển 4 - bản đồ của Dương Văn An rồi bạn đọc nhìn kỹ ở góc bên phải hình 2 trên xuống sẽ thấy chữ Ô CHÂU CẬN LỤC. Đây...
  • Danh nhân khoa bảng làng Lệ Sơn, niềm tự hào của đất nước - quê hương  -   Gửi bởi: Lê Chung
    Chào quý vị, Bà ngoại tôi là người làng Lệ Sơn. Tôi dự định về thăm làng cùng mấy người bạn. Quý vị có thể hướng dẫn cách đi từ sân bay Đồng Hới hay Tp Đồng Hới về làng Lệ Sơn được không? Trân trọng cảm ơn.
  • Ký ức về Đình Làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Nguyễn Xuân Phước
    Lương Duy Thắng hiện nay ở Đà Nẵng, chồng của Tuất ở lê lợi phải không? Đình làng sắp khánh thành rồi
  • Khu vườn Lệ Sơn, ngày hôm qua đâu rồi ?  -   Gửi bởi: Lê văn Toàn
    Vvừa rồi có dịp về quê thấy vậy buồn lắm chứ nhưng chẳng biết làm gì hơn. Đúng là khổ cho quê mình quá, rào nước mội bị đánh mất rồi, con cá con tôm, con dam nuôi con người lệ sơn lớn lên qua nhiều thế hệ nhưng giờ này ô nhiễm, cạn kiệt, con chắt chắt giờ có ai dám ăn...
  • Chùm thơ nhỏ của chị Trần Thị Thanh Liêm  -   Gửi bởi: Trần Thị Thanh Liêm
    Diễn đàn Thi hữu mời họa tác phẩm TỰ SỰ của tác giả Trần Thị Thanh Liêm
    TỰ SỰ
    Phấn bảng ngày đêm chẳng muốn rời
    Đem lòng mến trẻ trải ngàn nơi
    Khuyên bày bạn tốt ngời tâm đạo
    Dạy dỗ trò ngoan thắm nghĩa đời
    Rực rỡ gương nghề soi chẳng...
  • Chuyện kể về con chim ngói Sài Gòn  -   Gửi bởi: nguyen sy
    Câu chuyện nhỏ giản dị nhưng đầy lòng nhân ái.
  • Chiếc bình vôi  -   Gửi bởi: Khanh Trần
    Chiếc bình vôi và mệ ngoại là 2 di sản còn lại và trở thành cổ vậ có niên đại lớn nhất của gia đình cho đến thời điểm này.
    Câu cuối hay lắm!
    Chiếc bình vôi đã gắn chặt với mệ Danh cùng năm tháng. Mệ là biểu tượng đẹp nhất về tình yêu thương và lòng nhân ái...

Thống kê

  • Đang truy cập: 20
  • Hôm nay: 1598
  • Tháng hiện tại: 18568
  • Tổng lượt truy cập: 4070921

Liên kết làng quê Quảng Bình

Lệ Sơn 2 - www.langleson.com
Làng Cao Lao - www.caolaoha.com
Làng La Hà - www.langlaha.com
Quảng Bình Trẻ - www.quangbinhtre.com
Nhịp Cầu - www.nhipcau.de

Báo Quảng Bình - www.baoquangbinh.vn
Hân hạnh chào đón các bạn đến với trang tin www.langleson.net
Bản quyền thuộc về Làng Lệ Sơn. Trang thông tin này là tài sản của toàn thể con em làng Lệ Sơn, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình
Trang thông tin điện tử Làng Lệ Sơn hoạt động theo quy định của luật pháp Vịệt Nam dưới sự điều hành chung của Hội đồng tư vấn chuyên môn và kỹ thuật.
Trụ sở: Đặt tại trung tâm lưu trữ truyền số liệu VDC1 - Hà Nội - Việt Nam
Trang thông tin là tài sản chung của toàn thể con em làng Lệ Sơn, xã Văn Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình
Email gửi bài viết
baiviet@langleson.net

Điện thoại thư ký Ban biên tập: 0912261174