1
  • image
  • image
  • image
  • image
09:30 EDT Thứ bảy, 21/04/2018

Mẹ tôi đang được sống trong cái đạo, cái tâm của mọi người trên đất Lệ

Đăng lúc: Thứ tư - 05/08/2015 07:56 - Người đăng bài viết: lehongve
Thật hiếm có nơi nào như quê tôi, tình nghĩa vẫn luôn được đặt lên hàng đầu. Với những người xa quê thì “ Quê hương Lệ Sơn vẫn mãi gọi về trong tim” không chỉ vì cảnh đẹp nên thơ, một cánh cò dập dờn trên sóng nước buổi hoàng hôn, dòng sông Gianh tắm mát tuổi thơ, vệt tím của áng mây chiều tà hay những kỉ niệm đong đầy của một thời áo trắng trên bến đò ngang... mà bởi những tấm lòng hướng đạo với cái tâm, cái đức ở đời và nét đẹp ứng xử văn hóa của mọi người mãi được lưu truyền từ đời này qua đời khác của người Lệ Sơn quê tôi.
Bài viết cùng tác giả đã đăng:


1. Ba tôi

2. Ký ức Mảnh hồn quê

Ngày cha tôi đi vào cõi vĩnh hằng vẫn thao thức một điều rằng: chưa sửa xong và lợp lại ngôi nhà cho mẹ con tôi nhưng phải ra đi mãi mãi. Cả cuộc đời cha mẹ tôi nghèo khó, vất vả vì nuôi đàn con ăn học nên người. Căn nhà nhỏ hai gian tự tay cha lên Sũng Nghệ chặt gỗ. Bốn bức tường xây bằng đá lèn do mấy cha con cùng nhau chở về từ đồng Rọ và táp lô tự đúc bằng vôi. Ngày ngày chị em tôi gầy gò đen thui thủi vì nắng cháy và chịu những cơn đói hành hạ để cùng cha gánh cát sỏi ngoài bãi cát ven sông Gianh về đổ nền móng. Hai bàn tay cha xương xẩu, sần sùi, chai sạn đặt lên từng viên đá đầu tiên cho đến viên táp lô cuối cùng xây nên căn nhà gác băng đầu tiên của xóm Thượng Phủ . Cha mẹ tôi chẳng dám nhờ ai giúp một ngày bởi không có tiền để mời cơm người làm  giúp. Cái đói nghèo của ngày xưa là thế, vẫn cứ rưng rưng trong  lòng người không ai muốn nhắc. Nhưng có lẽ nếu kể lại cho con cháu nghe cái cực, cái đói của ngày xưa thì thế hệ con cháu mình nó cho là chuyện bịa đặt hay tưởng tượng.
 

 
        Mấy anh em trong nhà lần lượt đi tìm kế sinh nhai. Mẹ tôi một mình trong căn nhà nhỏ với  những kỉ niệm của ngày xưa đói khổ cùng chồng con và nỗi nhớ thương vẫn đong đầy theo năm tháng.
     Tình thương cha, thương  mẹ đã khổ cực nuôi dạy chúng tôi lớn khôn chưa một ngày được nếm trải sung sướng, đủ đầy. Vậy mà, anh em chúng tôi chẳng thể nào báo đáp được công ơn dưỡng dục sinh thành,  nên anh trai tôi giờ vẫn đau đáu trong lòng :
                                    “.... Bây giờ cha ở thiên đàng
                                   Việc đời, mẹ phải gánh mang một mình.
                                           Cô đơn mẹ vẫn chung tình
                                  Ngày đêm nhang khói, ngắm hình của cha...
                                      .... Nghĩ mà thương mẹ biết bao
                                  Cả đời cơ cực kể sao cho tày.
                                         Sinh ra chỉ biết cấy, cày
                                  Miếng ăn rau, cháo, tháng ngày mẹ nuôi.
                                                         *   *   *
                                       ... Má hồng chẳng biết phấn son
                                  Tuổi xuân mẹ cứ mỏi mòn trôi đi.
                                          Xe đạp mẹ chẳng biết đi
                                 Xe bò mẹ thuộc “tắc, rì” mẹ quen...
                                         ...Cả đời vất vả nuôi con
                                Anh em quý mến, sắt son nghĩa tình…
                                                *   *   *
                                         ...Một đời cơ cực long đong
                                 Các con chỉ biết cầu mong đất trời
                                           Mong sao mẹ được thảnh thơi
                                 Sống lâu con cháu có nơi mà về…”
                                                                            ( Thơ Trần Dũng Sĩ)
     Anh em chúng tôi đến giờ vẫn nghèo, so với mặt bằng của xã hội thì chưa bằng ai vì “ Ruộng mất nước cốt” nhưng thấy mẹ sống trong căn nhà lụp xụp, xây đã mấy chục năm và cũng để làm vui lòng cha nơi chín suối nên mấy anh em đồng lòng góp tiền xây lại căn nhà cho mẹ dưỡng già và sau này có nơi cho con cháu về thờ, cúng tổ tông.
 

 
    Với tình làng, nghĩa xóm và sự chân thành giúp đỡ của anh em thợ xây Lê Lợi, đứng đầu nhóm thợ xây là trưởng thôn Thượng Phủ Cao Xuân  Hải đã nhận công trình và hoàn thành với thời gian khoảng gần hai tháng. Ngôi nhà nhỏ xinh xinh, đúng chuẩn là nhà vượt lũ do hai anh em ( Anh Dũng Sĩ, em Phi Thường ) thiết kế mọc lên trên nền nhà cũ. Căn nhà được mọi người trầm trồ khen ngợi là “ Ngôi nhà rất có duyên”, “ Tiền ít mà nhà lại đẹp thế”. Có lẽ căn nhà này mọi người khen đẹp không phải vì sự cao sang hay kĩ thuật thiết kế mà căn nhà đẹp vì đó là sự hội tụ lòng hiếu thảo của các con, của chòm xóm, sự nhiệt tình giúp đỡ của cán bộ trong thôn, xã và sự tổng hợp những tấm lòng thơm thảo của thợ xây đã làm bằng  cái tình, cái tâm đối với  xóm giềng. Tình nghĩa đó vẫn ngày càng được hun đúc và kết tinh trên làng quê bé nhỏ thân thương .
 
     Sau khi khởi công được hai ngày, mẹ tôi bị ốm phải nhập viện ở Đồng Hới.Ở nhà, mấy anh em không quản nắng, mưa, vất vả để hoàn thành công trình trong thời gian nhanh nhất. Ngày bà ra viện về nhìn căn nhà thật ấm cúng, gọn gàng, sạch sẽ mà lâu nay vẫn ao ước không dám nói ra chỉ vì con đứa nào cũng nghèo khó mà cảm động trào nước mắt. Bà con lối xóm quây quần chúc mừng, thăm hỏi. Nhiều người già yếu không đến được cũng gửi lời đến chúc mẹ có được căn nhà như ý làm mẹ tôi khỏe lên bội phần. Thế mới biết cuộc sống tình cảm, tinh thần quan trọng biết nhường nào.
 

 
     Tuần vừa rồi về thăm mẹ, tôi lại được chứng kiến một nghĩa cử cao đẹp mà thắm đượm tình người, tình làng: Nghe tin mẹ tôi chân vẫn đau chưa đi lại được bình thường, anh Trần Anh Quý( Con ông Thệ - ông Trần Thọ - thôn Thượng Phủ) ngày ngày đến thăm khám, bấm khai huyệt phong thấp cho mẹ tôi. Thật ngạc nhiên, với ba lần bấm huyệt và khai thông huyệt phong thấp mẹ tôi đã lành chân và đi lại bình thường. Tôi hỏi mẹ : “châm cứu thế hết bao nhiêu tiền mà lành chân?”. Mẹ bảo chẳng tiền nong gì cả chỉ giúp thôi đó là nghề gia truyền  bốn đời của cha ông để lại cho anh  Quý (con ông Thệ). Anh Quý bảo “ Ngày xưa ông Thệ không nhận của ai một xu nên giờ anh phải sống sao cho xứng đáng với nghề gia truyền của cha ông”. Mẹ còn nói thêm “Anh Quý có thể lễ khai huyệt phong thấp được năm loại ( phong bó, phong mãn tính, phong theo thời tiết, phong di truyền, phong lót đệm hay còn gọi là phong cùi)”.
    Anh  Quý là một người trai thôn Thượng Phủ giàu tình cảm và nhân hậu đã hết lòng cứu giúp các ông mệ già cả ( mệ Thi, mệ Huệ, mệ Nghi,mệ Định, ông Hòa, ông Lợi,mệ Thệ, mệ Sâm...). Trong số những  người được anh giúp, có những người bị bệnh nặng, chân sưng to khó đi lại như mệ Nghi, mệ Huệ...nhưng anh vẫn chữa lành. Mặc dù, cuộc sống thường ngày vẫn còn nhiều vất vả khó khăn nhưng anh chẳng nhận tiền ai. Anh Quý đúng là một tấm lòng y đức hiếm thấy.
     Bấy nhiêu thôi đã đủ cho mẹ tôi một cuộc sống hạnh phúc bởi luôn được đong đầy trong tình yêu thương của mọi người .Tình nghĩa đó vẫn mãi đằm thắm, nồng ấm trường tồn cùng mẹ và thời gian trên quê hương yêu dấu.
 
 
                                                             Lệ Sơn, ngày 30/ 7/ 2015
                                                            
Tác giả bài viết: Trần Thị Minh Khanh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Avata
THANH HOA G.L - Đăng lúc: 06/08/2015 02:56
Bài viết của anh Trần Dũng Sỹ viêt trong tâm thức của người con đối với Cha Mẹ một thời vất vã nuôi các con khôn lớn trưởng thành. Nay các anh chị tuy ở xa đã về xây nhà cho Bác ở để an nhàn tuổi già. Chúc Bác Thi sống vui khỏe cùng con cháu Bác nhé.
Avata
Lâm Đồng - Đăng lúc: 05/08/2015 11:44
Không thể không bình luận vì bài viết quá hay, hay vì ở tấm lòng, hay vi tình mẫu tử và hay vì nét quê vẫn còn mãi trong tim mỗi người con xa quê.
Trang báo đã có những bài viết hâm nóng trái tim nguội lạnh, hâm nóng tình người !
Cần lắm thay những bài viết như thế này, mong các anh chị Ban biên tập dành thời gian để giữ ấm trang báo làng, tờ báo uy tín, là điểm tìm về cho con em xa quê.
Trân trọng !

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     



 
  • Danh sách các quan lại, các nhà khoa bảng thời phong kiến và các nhà quản lý, tri thức tiêu biểu con em Làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Lê Trọng Đại
    Lê sơn còn có 1 gia đình tiến sỹ sống ở TP HCM là anh trai của thầy giáo Lê Lac (bố của Thạc sỹ toán Lê Hiền GV trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp) gồm 3 anh em đều là Tiến sỹ:
    1. Giáo sư - Tiến sỹ Lê Thanh Hải - Giám đốcTrung tâm Môi trường - ĐHQGTP Hồ Chí...
  • Chạp Họ - Một phong tục đẹp trong đời sống văn hóa ở làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Nguyen Sy
    Năm đó, trời cũng se lạnh và lất phất mưa. Bọ tôi bảo anh em tôi và mấy anh em trong Chi họ tập trung tại nhà để đi thăm mộ. Tôi còn nhớ đi nhiều nơi lắm, Cửu phủ có mấy ngôi, Phục lùng mấy ngôi rồi về Đông Chăm, Lạ lả, đi đến đâu Người cũng giảng giải cho con cháu về...
  • Một số tư liệu để nghiên cứu về quá trình xuất hiện và thay đổi của các địa danh Lệ Sơn Thượng và Lệ Sơn Hạ qua tiến trình lịch sử (Phần 1)  -   Gửi bởi: Lê Trọng Đại
    Thứ tự các hình ảnh( ở bài trên) trên xuống ở các trang chữ Hán nôm có 2 trang 8a và 8b là lấy từ Ô châu cận lục rồi đó là chụp từ ô châu cận lục ở quyển 4 - bản đồ của Dương Văn An rồi bạn đọc nhìn kỹ ở góc bên phải hình 2 trên xuống sẽ thấy chữ Ô CHÂU CẬN LỤC. Đây...
  • Danh nhân khoa bảng làng Lệ Sơn, niềm tự hào của đất nước - quê hương  -   Gửi bởi: Lê Chung
    Chào quý vị, Bà ngoại tôi là người làng Lệ Sơn. Tôi dự định về thăm làng cùng mấy người bạn. Quý vị có thể hướng dẫn cách đi từ sân bay Đồng Hới hay Tp Đồng Hới về làng Lệ Sơn được không? Trân trọng cảm ơn.
  • Ký ức về Đình Làng Lệ Sơn  -   Gửi bởi: Nguyễn Xuân Phước
    Lương Duy Thắng hiện nay ở Đà Nẵng, chồng của Tuất ở lê lợi phải không? Đình làng sắp khánh thành rồi
  • Khu vườn Lệ Sơn, ngày hôm qua đâu rồi ?  -   Gửi bởi: Lê văn Toàn
    Vvừa rồi có dịp về quê thấy vậy buồn lắm chứ nhưng chẳng biết làm gì hơn. Đúng là khổ cho quê mình quá, rào nước mội bị đánh mất rồi, con cá con tôm, con dam nuôi con người lệ sơn lớn lên qua nhiều thế hệ nhưng giờ này ô nhiễm, cạn kiệt, con chắt chắt giờ có ai dám ăn...
  • Chùm thơ nhỏ của chị Trần Thị Thanh Liêm  -   Gửi bởi: Trần Thị Thanh Liêm
    Diễn đàn Thi hữu mời họa tác phẩm TỰ SỰ của tác giả Trần Thị Thanh Liêm
    TỰ SỰ
    Phấn bảng ngày đêm chẳng muốn rời
    Đem lòng mến trẻ trải ngàn nơi
    Khuyên bày bạn tốt ngời tâm đạo
    Dạy dỗ trò ngoan thắm nghĩa đời
    Rực rỡ gương nghề soi chẳng...
  • Chuyện kể về con chim ngói Sài Gòn  -   Gửi bởi: nguyen sy
    Câu chuyện nhỏ giản dị nhưng đầy lòng nhân ái.
  • Chiếc bình vôi  -   Gửi bởi: Khanh Trần
    Chiếc bình vôi và mệ ngoại là 2 di sản còn lại và trở thành cổ vậ có niên đại lớn nhất của gia đình cho đến thời điểm này.
    Câu cuối hay lắm!
    Chiếc bình vôi đã gắn chặt với mệ Danh cùng năm tháng. Mệ là biểu tượng đẹp nhất về tình yêu thương và lòng nhân ái...

Thống kê

  • Đang truy cập: 21
  • Hôm nay: 498
  • Tháng hiện tại: 15836
  • Tổng lượt truy cập: 4068189

Liên kết làng quê Quảng Bình

Lệ Sơn 2 - www.langleson.com
Làng Cao Lao - www.caolaoha.com
Làng La Hà - www.langlaha.com
Quảng Bình Trẻ - www.quangbinhtre.com
Nhịp Cầu - www.nhipcau.de

Báo Quảng Bình - www.baoquangbinh.vn
Hân hạnh chào đón các bạn đến với trang tin www.langleson.net
Bản quyền thuộc về Làng Lệ Sơn. Trang thông tin này là tài sản của toàn thể con em làng Lệ Sơn, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình
Trang thông tin điện tử Làng Lệ Sơn hoạt động theo quy định của luật pháp Vịệt Nam dưới sự điều hành chung của Hội đồng tư vấn chuyên môn và kỹ thuật.
Trụ sở: Đặt tại trung tâm lưu trữ truyền số liệu VDC1 - Hà Nội - Việt Nam
Trang thông tin là tài sản chung của toàn thể con em làng Lệ Sơn, xã Văn Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình
Email gửi bài viết
baiviet@langleson.net

Điện thoại thư ký Ban biên tập: 0912261174