Bài thơ cuối cùng của nhà giáo Lê Ngọc Mân
Đăng lúc: Thứ sáu - 14/08/2015 12:08 - Người đăng bài viết: bientap02Thầy Lê Ngọc Mân, những ngày cuối đời bị lâm bệnh nặng, đã viết bài thơ này gửi tặng thầy Trần Xuân Quế (Thượng Phủ) qua đường bưu điện vì cùng làng mà không đi đến được. Thầy vừa qua đời, xin giới thiệu bài thơ của Thầy để mọi người cùng đọc
GỬI BẠN
Chú ở đầu thôn, tôi ở cuối thôn
Nhớ nhau gửi đến cả tâm hồn
Trăm nghìn giai điệu, trăm thanh sắc
Cho vợi cơn sầu lúc sớm hôm
Nhớ buổi cùng nhau băng lửa đạn
Quản chi lên thác với xuống gềnh
Tình đời như cả vườn xuân nở
Vun vút thời gian đi quá nhanh
Nhớ bạn phương trời nhưng khó gặp
Ngày qua thấm thoắt lại qua ngày
Chốc đà mới đó mà nay đã
Ngoài 80 vời tựa cánh bay
Tri âm hiếm quá tìm đâu dễ
Đã mấy người chung một mối tình
Đọc thơ mới biết lòng trắc ẩn
Một ít sầu tư để lặng thinh
Bạn ơi quý hóa ngày đi tới
Còn có nhau đây với chút sầu
Xin gửi tấm lòng yêu quý đến
Tình say trên giấy một đôi câu
Chú ở đầu thôn, tôi ở cuối thôn
Nhớ nhau gửi đến cả tâm hồn
Trăm nghìn giai điệu, trăm thanh sắc
Cho vợi cơn sầu lúc sớm hôm
Nhớ buổi cùng nhau băng lửa đạn
Quản chi lên thác với xuống gềnh
Tình đời như cả vườn xuân nở
Vun vút thời gian đi quá nhanh
Nhớ bạn phương trời nhưng khó gặp
Ngày qua thấm thoắt lại qua ngày
Chốc đà mới đó mà nay đã
Ngoài 80 vời tựa cánh bay
Tri âm hiếm quá tìm đâu dễ
Đã mấy người chung một mối tình
Đọc thơ mới biết lòng trắc ẩn
Một ít sầu tư để lặng thinh
Bạn ơi quý hóa ngày đi tới
Còn có nhau đây với chút sầu
Xin gửi tấm lòng yêu quý đến
Tình say trên giấy một đôi câu
LÊ NGỌC MÂN- 2015
Lời bình của Lương Duy Cường (cựu học sinh của nhà giáo Lê Ngọc Mân)
“Tri âm hiếm quá tìm đâu dễ” là câu thơ đặc biệt gây ấn tượng cho tôi trong bài thơ GỬI BẠN mà thầy giáo Lê Ngọc Mân gửi cho người bạn tri âm Trần Xuân Quế. Vì tri âm nên tôi (tác giả - LDC) dành tâm huyết làm bài thơ cuối đời để gửi cho bạn, mượn “một đôi câu” trên giấy để gửi chút “tình say”, chút “tấm lòng yêu quý”.
Ở tuổi 80, trãi qua bao sóng gió cuộc đời, nhà giáo Lê Ngọc Mân đủ để cảm nhận và linh cảm được phận người đã “vời tựa cánh bay”. Cuộc đời chỉ hạnh phúc nhất khi sống lương thiện và ấm cúng trong tình cảm gia đình, bè bạn. Không có những thứ ấy, cuộc đời vô nghĩa.
Đời người thì lắm bạn nhưng “trên đời không mấy kẻ đồng tâm” hay tếu táo như cách ví von của nhà giáo Lê Ngọc Mân là “mấy người chung một mối tình”, đã từng sẻ chia nhau khi “cùng nhau băng lửa đạn”, “lên thác với xuống gềnh” thì dẫu có đôi khi giận hờn nhau cũng không thể là ly cách cái tình tri âm tri kỷ. Đấy mới là bạn. Mà bạn ơi, “tình đời như cả vườn xuân nở” mà “vun vút thời gian đi quá nhanh”, sao ta không dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất trong cuộc đời này, sao ta không trãi tấm lòng thành với cuộc đời vốn lắm nhiễu nhương của kiếp phù sinh?
“Chú ở đầu thôn, tôi ở cuối thôn” chỉ là một cách nói ước lệ của tác giả về một không gian cách trở. Cách trở có khi là về địa lý nhưng có khi là vì bạn và tôi chưa hiểu được nhau nên rất gần mà vẫn rất xa là vậy. Khi đã không sống vì nhau, không giành cho nhau những điều tốt đẹp nhất thì dẫu có chung vách cũng khó mà giữ được tình thân khi tối lửa tắt đèn.
Bài thơ ngắn của một nhà giáo yêu thơ mộc mạc như chính cuộc đời tác giả, không trau chuốt ngữ điệu, không hào nhoáng về ngôn từ, khôn ghô hào răn dạy nhưng vẫn đọng lại trong lòng tôi nhiều suy nghĩ. Đấy chính là cái hay của bài thơ.
(Viết nhân ngày Thầy mất)
Lời bình của Lương Duy Cường (cựu học sinh của nhà giáo Lê Ngọc Mân)
“Tri âm hiếm quá tìm đâu dễ” là câu thơ đặc biệt gây ấn tượng cho tôi trong bài thơ GỬI BẠN mà thầy giáo Lê Ngọc Mân gửi cho người bạn tri âm Trần Xuân Quế. Vì tri âm nên tôi (tác giả - LDC) dành tâm huyết làm bài thơ cuối đời để gửi cho bạn, mượn “một đôi câu” trên giấy để gửi chút “tình say”, chút “tấm lòng yêu quý”.
Ở tuổi 80, trãi qua bao sóng gió cuộc đời, nhà giáo Lê Ngọc Mân đủ để cảm nhận và linh cảm được phận người đã “vời tựa cánh bay”. Cuộc đời chỉ hạnh phúc nhất khi sống lương thiện và ấm cúng trong tình cảm gia đình, bè bạn. Không có những thứ ấy, cuộc đời vô nghĩa.
Đời người thì lắm bạn nhưng “trên đời không mấy kẻ đồng tâm” hay tếu táo như cách ví von của nhà giáo Lê Ngọc Mân là “mấy người chung một mối tình”, đã từng sẻ chia nhau khi “cùng nhau băng lửa đạn”, “lên thác với xuống gềnh” thì dẫu có đôi khi giận hờn nhau cũng không thể là ly cách cái tình tri âm tri kỷ. Đấy mới là bạn. Mà bạn ơi, “tình đời như cả vườn xuân nở” mà “vun vút thời gian đi quá nhanh”, sao ta không dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất trong cuộc đời này, sao ta không trãi tấm lòng thành với cuộc đời vốn lắm nhiễu nhương của kiếp phù sinh?
“Chú ở đầu thôn, tôi ở cuối thôn” chỉ là một cách nói ước lệ của tác giả về một không gian cách trở. Cách trở có khi là về địa lý nhưng có khi là vì bạn và tôi chưa hiểu được nhau nên rất gần mà vẫn rất xa là vậy. Khi đã không sống vì nhau, không giành cho nhau những điều tốt đẹp nhất thì dẫu có chung vách cũng khó mà giữ được tình thân khi tối lửa tắt đèn.
Bài thơ ngắn của một nhà giáo yêu thơ mộc mạc như chính cuộc đời tác giả, không trau chuốt ngữ điệu, không hào nhoáng về ngôn từ, khôn ghô hào răn dạy nhưng vẫn đọng lại trong lòng tôi nhiều suy nghĩ. Đấy chính là cái hay của bài thơ.
(Viết nhân ngày Thầy mất)
Tác giả bài viết: Lương Duy Cường
Từ khóa:
Những tin mới hơn
- Đời Mẹ tôi (26/06/2016)
- Thơ tặng làng Lệ Sơn (24/08/2016)
- Lời ru của Mạ (29/03/2016)
- Về miền Tây (28/08/2015)
- Bài thơ Hoài niệm Mẹ (16/08/2016)
- Quê hương không bao giờ quên các anh (27/07/2016)
- Con sẽ về, quê gắng đợi nghe quê (21/08/2015)
- Tấm lòng của cố nhà giáo Lương Ngọc Đệ đối với trang tin điện tử của Làng Lệ Sơn (19/05/2016)
- Tiếng lòng, tập thơ của người con nặng nợ với quê hương (17/11/2015)
- Gửi con gái Mẹ (08/10/2019)
Những tin cũ hơn
- Thăm Rắc Lây (27/06/2015)
- Tình quê (01/06/2015)
- Bao thơ ấu cũng về miền dĩ vãng... (15/04/2015)
- Nguyên Tiêu (09/03/2015)
- Chùm thơ mừng xuân Ất Mùi 2015 (01/03/2015)
- Quê hương tôi (01/03/2015)
- Gửi (05/02/2015)
- Đừng buồn nghe em ! (25/01/2015)
- Nhớ Làng (25/01/2015)
- Nhớ Lệ Sơn (09/11/2014)
- Lời giới thiệu công trình Địa chí Làng Lệ Sơn - Gửi bởi: Lê Trọng Đại
Trả lời ý kiến đề xuất của bạn Lê Quang Đạt. Việc in sách đủ để phát cho mỗi gia đình người Lệ Sơn 1 quyển là không dễ vì giá thành sách chỉ tính riêng giấy mực thủ tục giấy phép xuất bản xuất bản mỗi cuốn đã 160.000 đồng, để in đủ thì phải 4000 quyển như vậy riêng tiền... - Nghề hay: Trồng cỏ nuôi bò một hướng đi tích cực chuyển đổi cơ cấu nông nghiệp nông thôn - Gửi bởi: Phạm Thị Thuỳ
Đọc được bài hay quá. Một số kiến thức rất bổ ích. Tuy nhiên, tôi có việc rất mong được anh hỗ trợ: Anh có định mức nào, hay kinh nghiệm về chi phí sản xuất 1 ha trồng cỏ không anh (giống, phân bón, nhận công, tưới tiêu...). Anh có có thể cho tôi xin được không. Hiện... - Lệ Sơn - Làng theo đạo học - Gửi bởi: Lương Xuân Trường
Mình tình cờ đọc lại bài viết của mình ở đây. (bài vết cũng tám năm trước rồi) đọc bình luận của bạn Lâm Phương, chuyện bạn đánh giá thế nào là quyền của bạn. Chỉ có điều một thông tin bạn đưa ra không chính xác: Mình (Lương Xuân Trường) và bạn dồng nghiệp Phan Phương... - Thêm một tư liệu Hán nôm về địa danh Lệ Sơn - Gửi bởi: Lê Trọng Đại
Cháu xem lại thông tin đoạn nói về chiến tranh Trịnh - Nguyễn 1774 - 1776 là chưa chính xác dễ gây nhầm lẫn với thông tin Chiến tranh Trịnh - Nguyễn (1627 - 1672) ở thế kỷ XVII. Thời gian được nói đến trong bài viết là sau khi tướng họ Trịnh - Hoàng Ngũ Phúcvượt sông... - Bài thơ cuối cùng của nhà giáo Lê Ngọc Mân - Gửi bởi: Lê Quang Đạt, số phone: 0913963799
Hồi trước đi học chung cấp 3 ở huyện Quảng Trạch cùng bạn Hạnh, bạn Hào ở Ba Đồn. Hay xuống thăm thầy Mân chuyện trò ngâm thơ - Chặt củi lèn, một kỷ niệm khó quên - Gửi bởi: Lê Quang Đạt
Nhớ lại hồi xưa đi chăn bò cùng các bạn ở Hung Tắt, Hung Cày. Nay đâu còn cảnh đó nữa? - Một gia đình cần sự giúp đỡ - Gửi bởi: Nguyen Van Thanh
Rất buồn vì Thay mặt Hội đồng hương Văn hoá tại Nha Trang trích gửi tiền ủng hộ mà không có danh sách...Việc đã qua...Thôi nhé! - Gửi con gái Mẹ - Gửi bởi: Hung Lan
Mệ Phương còn khỏe không chi Hồng ?
Bài thơ hay đáo để, đọc mà nước mắt chảy dài. - Lê Đình Khôi; Quê hương là nơi con nước "chở che con đi..." - Gửi bởi: Lê Trọng Đại
Bài viết rất là một lời tri ân với cụ Lê Đình Khôi người đã có những hành động đẹp đóng góp cho cộng đồng cư dân Lệ Sơn ở Hà nội và quê hương và cũng phần nào nói lên được cái tâm của một người con Lệ Sơn đáng kính đối với quê hương. Cảm ơn chú Vệ và Ban biên tập báo...
Thống kê
- Đang truy cập: 98
- Khách viếng thăm: 97
- Máy chủ tìm kiếm: 1
- Hôm nay: 22878
- Tháng hiện tại: 133900
- Tổng lượt truy cập: 8887093
Liên kết làng quê Quảng Bình
Lệ Sơn 2 - www.langleson.com
Làng Cao Lao - www.caolaoha.com
Làng La Hà - www.langlaha.com
Quảng Bình Trẻ - www.quangbinhtre.com
Nhịp Cầu - www.nhipcau.de
Báo Quảng Bình - www.baoquangbinh.vn
Làng Cao Lao - www.caolaoha.com
Làng La Hà - www.langlaha.com
Quảng Bình Trẻ - www.quangbinhtre.com
Nhịp Cầu - www.nhipcau.de
Báo Quảng Bình - www.baoquangbinh.vn
Hồi trước đi học chung cấp 3 ở huyện Quảng Trạch cùng bạn Hạnh, bạn Hào ở Ba Đồn. Hay xuống thăm thầy Mân chuyện trò ngâm thơ