1
  • image
  • image
  • image
  • image
17:49 ICT Thứ bảy, 25/05/2019

Văn tế hồn liệt sỹ

Đăng lúc: Thứ hai - 23/07/2012 06:11 - Người đăng bài viết: bientap03
Bài văn tế hồn liệt sỹ của cố nhà thơ Lê Khoa
Tác phẩm số: 05, hưởng ứng viết về chủ đề Thắp nến tri ân cho ngày kỷ niệm 27/7/2012
Tác giả gửi đề cử: Lê Khôi


Xuất xứ của bài thơ: Trong một lần đến thăm lại gia đình người bạn, tác giả được biết bạn mình đã hy sinh nơi chiến trường, để lại bà mẹ ngày đêm ngóng trông con trong vô vọng. Cảm thương hoàn cảnh ấy, cố nhà thơ Lê Khoa đã hoá thân vào người mẹ để viết bài văn tế này cho bạn.

Ôi con ơi !!! 

Hôm nay làng xóm đến thăm con,
Lòng mẹ tủi trăm đường con hỡi !
Xót xa thay, nợ giống nòi,
Con trả một chữ vong.
Sống là khổ, thác là đày.
    Bia đá hảy hận vùi nơi đất khách.
     
    Đau đớn nỗi mẹ mang đôi dòng lệ,
    Nợ khó đền, thù khó trả,
    Gan vàng còn day dứt chốn Quê hương.
    « Công Cha như núi Thái Sơn,
    Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. »
    Núi quá cao nên con phải khuất cha.
    Nước chảy mạnh vùi con vào dĩ vãng.
    Mẹ thương con cố ngậm ngùi năm tháng,

    Sớm củ  chuối, tối ngô rang,
    Cố  mong con khôn lớn trưởng thành,
    Với xã  hội vinh quang cùng đất nước.

    Con thương mẹ cũng đắp đổi qua ngày,
    Sáng ngô rang, chiều khoai hấp,
    Tưởng sẽ cố đua đòi chúng bạn,
    Theo quê hương rạng rỡ với gia đình.

    Con ra đi bóng xế hồn lung linh,
    Mẹ ở lại chiều tà thân ủ rũ.
    Mẹ  nhớ hồi tiễn con đi nghĩa vụ,
    Xung quang con cũng xóm lại cũng làng,
    Con của người bánh gói lại xôi mang,
    Con của mẹ lưng trần, vai cũng trụi.
    Nhìn con đi dưới ngọn cờ phấp phới,
    Nhớ  thương con lệ mẹ tủi hai hàng,
    Tưởng con đi rồi trở lại vinh quang,
    Mẹ  thổn thức ngỡ ngàng nghe báo tử.
    Xót xa thay nợ giống nòi con chưa trả đủ,
    Tuổi thanh xuân hồn phơi phới hiên ngang.
    Sáng chung vai theo bè bạn đến trường,
    Chiều  ao rộng, núi rừng trai thoả chí.
    Bước ra đi mảnh tình chưa kịp nghĩ,
    Biết bao giờ mẹ thấy lại con xưa,
    Mẹ  thương con nước mắt đọng thành thơ,
    Con hỡi, con ơi ! linh hồn có thấu.
    Giờ  mẹ biết cùng ai chia buồn ảo,
    Đến mây xanh gió gợn nỗi căm hờn,
    Nói ra thì có tội với Giang sơn,
    Để trong bụng thì đau lòng nát ruột.
    Đời con chỉ đắng cay, có bao giờ bùi ngọt,
    Mẹ  chít khăn tang cho làng xóm nhớ con.
    Nhìn chúng bạn trở về trọn vẹn mười phân,
    Mẹ  chỉ biết ôm sầu trên miếng vải.
    Nghĩ  thương con hồi con thơ dại,
    Cha mẹ con quá đói quá nghèo,

    Ăn ở với xóm làng chưa đặng chữ đầy vơi,
    Nên  con phải sớm vào trong cảnh khổ.

    Nay Mẹ cúng con nước bàn cơm cỗ,
    Xóm rộn làng vui, con được miếng nào đâu.
    Tủi thân con lúc hoàn cảnh sa sầu,
    Lúa định sản, phải trừ đi vì nợ.
    Nợ  xóm, nợ làng, nợ đời con ạ,
      Nợ  trăm ngàn cay đắng lắm con ơi,
      Nhờ  cháo rau con khôn lớn với đời,
      Nghĩ nợ nước trai cường con góp chí.
      Nay nghe tin con suối vàng yên nghĩ,
      Bạn xóm giềng nghe việc đến thăm con.
      Con ở  nhà đói khổ thiếu cơm ăn,
        Nay con mất đi thóc thúng, lúa hòm.
        Đừng buồn, đừng giận mẹ con ơi,                                
        Thóc con đây, lúa con đây,                                         
         
        Hợp tác xóm làng đang đến giã.
        Mẹ  chỉ trách những người ăn ở bạc,
        Chỉ  biết  đâm xoi, móc ruột, bới tim người.
        Lúc vinh quang ai nhớ đến con ơi,
        Lúc khổ ải  hận đày, con nếm đủ.
         
        Thôi con ạ !

         
        Đời người chỉ một lần sinh và lần tử,
        Con chết đi cho người khác sống lâu,
        Con chết đi cho cha thiệt mẹ sầu,
        Cho xã hội vinh quang cùng đất nước. 
        Nay nghe tiếng còi tàu ly biệt,
        Con trở về hay đi mãi con ơi…
        Nhớ  thương con, tình mẫu tử nghẹn lời,
        Nghĩa hương khói trọn đời con có mẹ.                           
          

        Ôi con ơi !!!

        Tác giả bài viết: Lê Khoa
        Từ khóa:

        Lê Khoa

        Đánh giá bài viết

        Ý kiến bạn đọc

        Avata
        Cảnh Giang - Đăng lúc: 25/07/2012 05:41
        Bài văn tế đầy xúc động. Bài viết thay lòi khóc than của bà mẹ có con là liẹt sỹ. Chỉ còn một lời an ủi con trai yêu quý và căn dặn người đời: " Đời người chỉ có một lần sinh và một làn tử /Con chết đi cho nguòi khác sống lâu" Nguòi khác sống lâu để tri ân , và biết ơn người đã hy sinh cho mình được sống, sao cho xúng đáng vói sự hy sinh cao cả của Họ. Cám ơn có nhà thơ Lê Khoa, anh viết lời điếu cho bạn cũng chính là viết lời điếu cho mình. Cám ơn nhà thơ nơi chốn vĩnh hằng. Rồi chúng ta lần lượt ra đi/ Như chiếc lá úa vàng rơi rụng...
        Avata
        Lương Duy Thắng - Đăng lúc: 23/07/2012 15:21
        Lê Khoa lại vẫn là Lê Khoa - tài năng thơ phú bẩm sinh, đúng là " cục vàng Lệ Sơn" !. Thật đáng tiếc, " tài tình chi lắm cho trời đất ghen " nên anh đoản mệnh và quê ta, mất một nhân tài !

        Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     



         

        Thống kê

        • Đang truy cập: 10
        • Hôm nay: 2166
        • Tháng hiện tại: 42171
        • Tổng lượt truy cập: 4559780

        Liên kết làng quê Quảng Bình

        Lệ Sơn 2 - www.langleson.com
        Làng Cao Lao - www.caolaoha.com
        Làng La Hà - www.langlaha.com
        Quảng Bình Trẻ - www.quangbinhtre.com
        Nhịp Cầu - www.nhipcau.de

        Báo Quảng Bình - www.baoquangbinh.vn
        Hân hạnh chào đón các bạn đến với trang tin www.langleson.net
        Bản quyền thuộc về Làng Lệ Sơn. Trang thông tin này là tài sản của toàn thể con em làng Lệ Sơn, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình
        Trang thông tin điện tử Làng Lệ Sơn hoạt động theo quy định của luật pháp Vịệt Nam dưới sự điều hành chung của Hội đồng tư vấn chuyên môn và kỹ thuật.
        Trụ sở: Đặt tại trung tâm lưu trữ truyền số liệu VDC1 - Hà Nội - Việt Nam
        Trang thông tin là tài sản chung của toàn thể con em làng Lệ Sơn, xã Văn Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình
        Email gửi bài viết
        baiviet@langleson.net

        Điện thoại thư ký Ban biên tập: 0912261174