Một thoáng tại phòng giáo viên

Câu chuyện vui trong ngành giáo dục nhằm góp thêm không khí vui tươi cho ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 của tác giả Lương Duy Thắng
Bài viết liên quan cùng tác giả đã đăng
1. Chùm thơ Em là cô giáo

 
Một thoáng tại phòng giáo viên
       (Tiểu phẩm vui)

 Phòng cuối của hành lang lầu 2 là phòng giáo viên, nơi các thầy, cô tranh thủ làm đủ thứ công việc: Xem lại giáo án trước tiết dạy, tranh thủ chấm bài, vô sổ điểm… hay ngồi thừ thẩn thờ như một triết gia (chờ đổi tiết) và nơi đó còn là chổ để ăn quà, "tám" chuyện, trên trời dưới đất.

Đang giờ học, trong phòng chỉ có 3 người, cô Lan dạy văn, cô Hà dạy sử và thầy Tiến dạy toán. Cô Lan đang đọc dở tờ báo PHỤ NỮ, ngước lên nói: - Chà dạo này Việt nam mình học theo Tây, vợ chồng bỏ nhau nhiều quá!

Cô Hà nói thủng thẳng: Không phải học Tây, đó là truyền thống dân tộc đấy chứ, mọi người quên chuyện cổ tích ông Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, chia nhau mỗi người đưa 50 con lên rừng, xuống biển.

Cô Lan mơ màng, gật gù. Thầy Tiến, đang ngồi đọc báo mạng Internet, quay đầu lại góp chuyện: Ấy, các cụ mình ngày xưa cũng "sex ". Rõ khỉ cái ông này, cô Lan tủm tỉm nói. Cô Hà đế thêm: Thầy Tiến mắc dịch…Bị hai cô phản ứng, thầy Tiến xoay ngoắt ghế tựa, quay lại, lấy giọng: E hèm!...tôi nói không phải à? này nha, cái chuyện cổ tích Thánh Chử ( Chử Đồng Tử) một trong tứ bất tử của dân tộc Việt Nam, chả là tắm… truồng cùng với công chúa Tiên Dung, rồi dân ca, tục ngữ mà cô Lan là người rõ nhất chẵng là: Hơn nhau tấm áo manh quần / Cởi ra ai cũng mình trần như ai. Hay là: Sáng trăng suông em tưởng tối trời / Em ngồi em em ngỏ cái sự đời em ra. Cái sự đời là cái gì? - các cô thừa biết! Tất cả im lặng. Thầy Tiến lại nói, các cô thấy chưa? Tôi nói có sách, nhưng mà phải nói là các cụ ta có" sex" nhưng kín đáo. Cô Hà im lặng ngẫm nghĩ, cô Lan buột miệng, khen: Thầy Tiến dạy toán mà kiến thức xã hội rộng, lập luận lại chặt chẻ lôgic như toán học. Thầy Tiến phổng mũi, vẻ mặt tươi tỉnh, nói: Cô Lan quá khen, đâu dám " múa rìu qua mắt thợ".

 

Ảnh minh họa: Cô Lan, Cô Hà và Thầy Tiến
 
Cô Lan lại tiếp tục đọc báo, thầy Tiến lại dán mắt vào vi tính. Cô Hà lên tiếng: Này ! Không biết môn của anh Tiến với chị Lan, các em học hành thế nào, chứ môn Sử của em, chán quá, chúng nó chẵng buồn học. Cô Lan lại rời mắt khỏi tờ báo, tháo kính đang đeo đặt xuống tờ báo, nói: Học sinh bây giờ vậy đó, môn nào cũng vậy, không như chúng mình ngày xưa, ai đời học bài văn Thánh Gióng mà tiết trả bài, tôi hỏi một học sinh, ai là người bay lên trời, vậy mà hai người biết không, em ấy không trả lời được, giận quá, tôi cho cậu ta về nhà hỏi phụ huynh, luôn thể tôi cũng muốn mách phụ huynh , cậu này có bố làm lớn trong tỉnh, rồi thì … ngay sau đó cậu đến lớp xin tôi cho trả bài. Thưa cô, người cưỡi ngựa sắt bay lên trời là ông Bèn.

Trời đất ! tôi ngạc nhiên hết sức, ai nói với em, tôi hỏi lại. Dạ thưa, bố em ạ, thưa cô đây, bố em đọc trong sách và chỉ cho em, trong sách viết rõ ràng đây ạ: " Sau khi cúi đầu tạm biệt quê hương ông bèn cưỡi ngựa sắt bay về trời" hi hi… Cô Hà lòng mở cờ như có đồng minh, nói ngay: Môn của em cũng khối chuyện cười ra nước mắt. Ai đời có em, khi học về nhà Lê, phát biểu rút ra bài học lịch sử đã đưa nhận xét kinh hoàng: thời nhà Lê nhiều người tài giỏi ví như Lê Lợi, Lê Lai, Lê nin và Lê Duẩn. Hô hô…thầy Tiến không nhịn được cười, nói: Các cô dạy môn xã hội nên nhiều chuyện hay, rất đời, đúng là '' mãi mãi xanh tươi" còn môn toán của tôi chỉ là lý thuyết "màu xám" (Mượn câu của Gớt:" Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi"). Em nào làm bài đúng đáp số tôi cho điểm cao, em nào nộp giấy trắng cho "dzêrô", vậy thôi. Thế nhưng, chuyện các cô vừa nói chỉ cá biệt ở một vài em học tủ, học lệch, còn số đông học sinh trường ta đâu đến nỗi tệ vậy. - Ừ, thì nói cho vui ý mà! Dẫu sao trường ta cũng là trường điểm. Hai cô cùng nói.

Đã đến giờ đổi tiết, ba thầy cô lặng lẽ rời phòng, lên lớp.
 

Tác giả bài viết: Lương Duy Thắng